Dạo gần đây, mình nhận ra một điều là: Mình rất sợ nói ra những gì mình nghĩ vì sợ nói sai, nói không đúng. Thực ra cái nỗi sợ ấy có từ rất lâu rồi. Mỗi lần phải đối diện với chuyện phải nói ra, hoặc đưa ý kiến, mình lại nhận thấy điều đó nhiều hơn một chút. Đằng sau nỗi sợ nói sai ấy là nỗi sợ bị đánh giá, bị cho rằng mình không có năng lực, không có góc nhìn phù hợp hay suy nghĩ nông cạn, hạn hẹp. Kiểu kiểu như vậy.
Nhưng, có lẽ mọi thứ không đến nỗi tiêu cực như mình vẫn tưởng.
Thời gian này, trong những cuộc họp nội bộ, mình phải đối diện với việc phải nói ra suy nghĩ nhiều hơn. Mình nhận ra, ngoài sự khó chịu (vì không quen và lo lắng đánh giá) thì thứ mình nhận được lại nhiều hơn rất nhiều:
- Nói ra những gì mình nghĩ, mình sẽ biết mình đúng ở đâu, chưa đúng ở đâu, cần điều chỉnh như thế nào (gần như ngay lập tức).
- Nói ra những gì mình nghĩ, tự nhiên mình có thêm idea, nhiều góc nhìn mà nhiều khi lúc chỉ nghĩ trong đầu mình không nảy ra được.
- Nói ra những gì mình nghĩ, có cái đúng, có cái sai, nhưng mình học được cách chọn lọc lại những gì thực sự phù hợp để thực hiện tiếp. Nếu sai thì bỏ qua thôi, không có gì phải lo lắng.
- Cảm giác là thứ rất nhạy cảm ở bản thân. Nếu cảm thấy chưa ổn, tức là có gì đó chưa đúng, cần thực hiện lại. Tốt nhất là đừng nên bỏ qua cái cảm giác chưa ổn đó mà cần tìm ra cách thức để giải quyết.
- Có thể ban đầu những cái mình nói ra sẽ chưa đúng, nhưng từ cái chưa đúng đó mình sẽ biết được cái đúng là cái gì. Và khi được điều chỉnh mình sẽ học được cách phân tích sâu sắc và cặn kẽ hơn.
- Dù sao nói ra sẽ tốt hơn chuyện mình giấu diếm cái dở của mình.
Để phát triển, trước tiên chúng ta phải biết mình còn thiếu sót ở đâu, hay chưa đúng chỗ nào để mà điều chỉnh, phải không nào? Thực ra chúng ta rất khó nhận ra thiếu sót của mình ở chỗ nào nên càng thể hiện ra thì càng sớm biết hoặc được người khác có kinh nghiệm hơn nói cho biết, thì mới phát triển nhanh được.

Phải cảm ơn những anh chị đi trước vì đã dành thời gian cho mình, nói ra cho tụi mình nghe những gì cần điều chỉnh. Nếu không quan tâm, nếu không mong muốn tụi mình tốt hơn đã chẳng dành thời gian cho tụi mình nhiều như thế! Hãy cảm thấy biết ơn thay vì cảm thấy buồn nhé!
Ngoài ra, cũng đừng tự trách bản thân. Có những thứ có thể đã được học nhiều lần nhưng thực sự vẫn chưa thấm mà phải trải qua nhiều lần mới rút ra được kinh nghiệm. Điều tụi mình cần làm bây giờ là cố gắng làm tốt hơn trước nhiều chút, vậy là tốt rồi.

Người chị yêu quý của mình bảo: “Sự khó chịu mà em phải trải qua là cái giá cho một bài học miễn phí”. Thật thấm thía. Bạn có cảm thấy cái giá đó thực ra là quá rẻ cho một bài học chất lượng không? Nếu có thì đừng sợ nói sai nữa nhé! Hãy cứ nói ra đi – Để được nhanh chóng lớn lên và trưởng thành!
Cố lên nhé!
Đọc thêm những bài viết khác của Hiền tại: